Bích Câu Kỳ Ngộ
Thể loại: Tuồng Cổ
Diễn viên:
- Tài Linh: Giáng Kiều
- Vũ Linh: Trần Tú Uyên
- Thanh Tòng: Vương Hào
- Vân Hà: Giáng Ngọc
- .....................
- Xem video
- Hình ảnh
- Nội dung
Tiên nữ Giáng Kiều cũng thầm cảm mến tài nghệ của chàng thư sinh họ Trần nên vào dịp lễ nguyên tiêu nàng đã lén xuống trần gian hội ngộ cùng Tú Uyên. Nhờ mảnh khăn hồng mà gặp nhau nên nàng tặng chàng mảnh khăn xem như lời đính ước. Tên công tử Vương Hào cũng mê đắm trước nhan sắc của nàng.
Kể từ hôm đó Tú Uyên không gặp lại Giáng Kiều nữa, chàng mong chờ thương nhớ héo hon cho đến khi gặp được bà bán tranh tặng chàng bức tranh tiên nữ. Ngày ngày chàng ngắm tranh, trò chuyện cùng tranh và gửi gắm bao nhiêu tình cảm dành cho Giáng Kiều vào tranh.
Giáng Kiều ngày ngày hiện ra từ trong tranh để lo việc nhà cho chàng, bất ngờ Tú Uyên bắt gặp nàng bay ra từ trong tranh thì đã ném bức tranh đó đi. Thế là nàng ở lại cùng chàng kết tóc se duyên.
Hai anh em họ Vương quyết chia rẽ mối tình tiên phàm này. Vương Hào xúi giục Tú Uyên đi buôn để có tiền lo cho Giáng Kiều được sống trong gấm hoa, không để nàng phải chịu nghèo khổ mà phai tàn nhan sắc. Dù Giáng Kiều hết lời can ngăn chàng cũng không nghe mà quyết tạm gác nghề văn để đi buôn ngọc. Chàng đâu biết Kiều chỉ yêu chàng văn sĩ Tú Uyên.
Vương Hào bày mưu để Tú Uyên trở mặt với người huynh đệ Hà Sinh và Vương Oanh Oanh làm chàng hiểu lầm Giáng Kiều có gian tình với kẻ khác. Tú Uyên ghen tức mắng chửi và đuổi nàng đi chỉ vì chiếc khăn đính ước không còn, cái bạt tai của chàng như bóp nát trái tim chung thủy của nàng (không biết tát tai thiệt không mà sao nàng té cực đẹp).
Tên tiểu đồng giãi bày sự thật, chàng hối hận muộn màng vì Giáng Kiều đã về cõi tiên từ giã cuộc sống phiền muộn của cõi trần. Vương Hào cho quân lính lại bắt Tú Uyên đi, còn Vương Oanh Oanh vì hối hận việc mình làm cũng trở nên điên loạn.
Tú Uyên giờ là một kẻ hành khách lang thang khắp bốn phương trời để tìm nàng mà không một chút tin tức. Tấm chân tình của kẻ phàm đã một lần nữa làm động lòng tiên nữ, nàng Giáng Kiều xinh đẹp xuất hiện (khúc này vui nè).
Tú Uyên mặt thì sờ sợ dỗ dành, tay thì khều khều vuốt vuốt, còn nàng… mặt thì hờn hờn trách trách yêu, tay thì khẻ khẻ tay chàng (thẹn thùng hỏng chịu). Chàng thì nhè nhẹ bước tới - nàng thì giả vờ lùi bước, chưa đầy ba giây ôm nhau hết giận (kiếm hiệp mà hai người tình cảm và dễ thương quá mèn ơi).
Người kể: ~skythanh83~